“Tắt app” — chỉ hai chữ, không loa phóng thanh, không sân khấu, nhưng lại đủ khiến cuộc tranh luận về quyền lợi tài xế Grab nóng lên. Khi một nhóm tài xế ở Hà Nội chọn cách ngừng nhận cuốc để bày tỏ phản ứng, câu hỏi đáng chú ý không chỉ là họ đang phản đối điều gì, mà còn là: vì sao một hành động vốn mang tính tập thể lại nhanh chóng trở thành cuộc giằng co giữa người lao động và lực lượng chức năng? Nếu thông tin về việc công an ngăn cản là chính xác, dư luận hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi về cách thức xử lý một hoạt động phản ứng của người lao động.
Trớ trêu ở chỗ, nền kinh tế nền tảng thường quảng bá sự linh hoạt: thích chạy thì chạy, muốn nghỉ thì nghỉ. Nhưng đến khi hàng loạt tài xế cùng “nghỉ”, sự linh hoạt ấy bỗng trở nên… khá nhạy cảm. Người tài xế có thể tự do bật app, tắt app, nhưng tiếng nói tập thể của họ lại đặt ra những câu hỏi lớn hơn về thu nhập, điều kiện làm việc và khả năng thương lượng. Linh hoạt cho đến khi người lao động cùng nhau nói “không” — liệu có phải vậy?
Điều cần thiết lúc này không phải là biến tài xế thành kẻ gây rối hay biến công an thành “nhân vật phản diện” bằng vài dòng trên mạng. Cần những thông tin xác thực: ai đã yêu cầu họ dừng hoạt động, căn cứ pháp lý nào được viện dẫn, và tài xế thực sự đang phản đối điều gì? Bởi nếu quyền lợi chính đáng không được giải thích bằng đối thoại, khoảng trống ấy rất dễ bị lấp đầy bằng tin đồn, phẫn nộ và những cuộc khẩu chiến không hồi kết.








