Những bản vẽ 3D lộng lẫy về siêu dự án trục đại lộ ven sông Hồng trị giá trăm ngàn tỷ đồng đang được tung hô như một „kỳ tích“ đô thị hóa. Người ta vẽ ra những tòa cao ốc chạm mây, những công viên sinh thái sang chảnh phục vụ giới tinh hoa, nhưng tuyệt nhiên không có nét mực nào dành cho những người nông dân Nhật Tân, Phú Thượng. Mảnh đất bãi bồi vốn nuôi dưỡng những gốc đào cổ thụ, làm nên cái hồn Tết của đất Thăng Long, nay bỗng chốc biến thành „vàng ròng“ trong mắt các nhà đầu tư.
Người ta hào phóng hứa hẹn về một cuộc sống hiện đại, nhưng lại quên hỏi xem làm cách nào để trồng đào trên ban công tầng mười lăm, hay làm sao để một lão nông lục tuần học cách gõ bàn phím, làm dịch vụ giữa lòng đô thị?
Luật pháp quy định rạch ròi, còn cuộc sống của người dân thì bị gạt sang bên lề một cách tàn nhẫn. Siêu dự án mọc lên, Hà Nội có thêm đại lộ thênh thang cho siêu xe lăn bánh, nhưng lại đánh mất đi sắc hồng rực rỡ mỗi độ xuân về. Bản sắc văn hóa nghìn năm hóa ra lại rẻ rúng hơn vài mét vuông đất vàng. Sự phát triển ấy suy cho cùng chỉ là cuộc phân chia lại lợi ích, nơi người giàu lấy thêm không gian thụ hưởng, còn người nghèo thì đổi máu thịt lấy sự ngơ ngác giữa thủ đô!










