Hàng nghìn nhà báo quốc doanh đồng loạt mất việc làm sau quyết định đóng cửa

Màn kịch quy hoạch báo chí vừa hạ màn đầy kịch tính vào ngày 30/6 bằng việc bức tử cùng lúc 8 tờ báo tại TP.HCM, đẩy 2.000 nhà báo vào cảnh thất nghiệp. Thật châm biếm làm sao khi sự ra đi này lại nhận được làn sóng… „mừng nhiều hơn vui“ từ phía công chúng. 

Suốt nhiều năm qua, hàng ngàn tờ báo chính thống tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng tiền thuế của dân nhưng nội dung lại đồng điệu như một dàn đồng ca: sáng ngợi ca chính quyền, chiều giáo huấn nhân dân. Khi bản sắc bị mài mòn và sự trung thực bị bóp nghẹt, những tờ báo ấy chỉ còn là những cỗ máy ngốn ngân sách vô hại.

Sự thật trần trụi là người dân đã quá mệt mỏi với thứ truyền thông một chiều, nịnh hót thượng tầng và quay lưng với nỗi đau đồng loại. Chỉ cần một phóng viên manh nha nói lên sự thật, tổng biên tập lập tức bay chức và tòa soạn bị khai tử. Vậy thì giữ lại hàng ngàn tờ báo làm gì khi tất cả đều dùng chung một bộ não định hướng? Trong một thể chế độc đảng, việc duy trì một rừng báo chí giống hệt nhau là một sự lãng phí xa xỉ. Việc đóng cửa này không phải là tổn thất của tự do ngôn luận, mà là sự thanh lọc tất yếu của những chiếc loa phát thanh đã bị người nghe rút phích cắm từ lâu.

https://www.facebook.com/share/p/1KY4stB9Dy/