Khai giảng đã một tuần, tiếng trống trường có lẽ đã lắng xuống, nhưng “cuộc chiến sách giáo khoa” của nhiều phụ huynh vẫn chưa kết thúc. Tại Đà Nẵng, cảnh chen chúc trước nhà sách được phản ánh, có người chờ hàng giờ vẫn phải ra về tay trắng. Một bộ sách đáng lẽ phải nằm sẵn trên bàn học lại trở thành thứ khiến phụ huynh phải chạy hết nhà sách này đến nhà sách khác. Đây là chuẩn bị năm học hay một cuộc thi sức bền?
Trớ trêu hơn, khi sách không đủ, phụ huynh buộc phải tìm đường khác: mua trên sàn thương mại điện tử với giá cao hơn, tìm sách cũ, thậm chí có người tính chuyện photocopy để con có tài liệu học tạm. Nhưng ngay lập tức, bài toán bản quyền xuất hiện. Cơ quan chức năng Quảng Trị đã mời làm việc, nhắc nhở những trường hợp tự photocopy sách để bán. Quy định bản quyền là cần thiết, nhưng câu hỏi khiến nhiều người băn khoăn là: khi sách chính thống chưa đến tay học sinh, phụ huynh biết tìm đâu để con không phải ngồi nhìn bạn bè học?
Sách giáo khoa không phải món hàng xa xỉ, càng không nên trở thành cuộc săn tìm sau ngày khai giảng. Phụ huynh không cần những lời giải thích dài dòng; họ cần sách đúng lúc, đúng giá và đúng chương trình. Bởi nếu một gia đình phải đi qua năm, sáu nhà sách vẫn chưa mua đủ, thì vấn đề rõ ràng không còn nằm ở chuyện “phụ huynh mua chậm”. Một năm học mới mà học sinh vẫn thiếu sách — chẳng phải đã đến lúc nhìn thẳng vào khâu cung ứng thay vì bắt phụ huynh tiếp tục chạy vòng quanh?









