Chỉ ít ngày sau những phát biểu phản đối hoạt động mà Việt Nam cho là vi phạm chủ quyền tại Hoàng Sa, VTV1 lại phát sóng chương trình “Hòa nhạc hữu nghị – 2026”, trong đó vang lên giai điệu ca ngợi tình hữu nghị Việt – Trung và hình ảnh “chung một Biển Đông”. Nếu nhìn đơn thuần như một chương trình văn nghệ, đó có thể chỉ là thông điệp giao lưu. Nhưng đặt nó cạnh những căng thẳng đang diễn ra trên Biển Đông, sự tương phản ấy khó tránh khỏi khiến công chúng đặt câu hỏi: đây là nghệ thuật, hay là một màn ngoại giao trên sóng truyền hình quốc gia?
Một bên là những tuyên bố thể hiện quan ngại và phản đối; bên kia lại là những ca từ đầy thân tình về núi liền núi, sông liền sông. Vậy rốt cuộc thông điệp nào mới là điều người dân cần hiểu? Chủ quyền là vấn đề nguyên tắc, nhưng ngoại giao lại cần mềm dẻo. Chính khoảng cách giữa hai thông điệp ấy mới tạo ra cảm giác tréo ngoe: khi ngoài biển là tranh chấp và căng thẳng, trên màn ảnh lại là những thanh âm hữu nghị ngọt ngào.
Nếu “ngoại giao cây tre” được hiểu là vừa kiên định vừa linh hoạt, thì điều công chúng chờ đợi không phải là những lời hoa mỹ, mà là sự nhất quán. Bởi một bản nhạc có thể kết thúc sau vài phút, nhưng câu chuyện chủ quyền thì không thể khép lại bằng một điệp khúc. Hữu nghị là điều đáng quý, nhưng hữu nghị không thể đồng nghĩa với im lặng trước những vấn đề liên quan đến chủ quyền và lợi ích quốc gia.










