Bộ Tài chính Việt Nam vừa tiến hành đàm phán với Ngân hàng China Eximbank về khoản vay 6,5 tỷ USD để làm tuyến đường sắt Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng. Dưới danh nghĩa tối ưu chi phí và giảm rủi ro tỷ giá, phía rung Quốc thẳng thừng đề xuất tài trợ hoàn toàn bằng đồng Nhân dân tệ và đề xuất phát hành trái phiếu bằng đồng tiền này. Theo thông tin mới, tổng mức đầu tư dự án đã được điều chỉnh từ 203.231 tỷ lên 289.339 tỷ đồng, tăng 86.108 tỷ đồng. Mỗi 1 km đường sắt có giá vô cùng đắt đỏ khoảng 29 triệu USD, tức hơn 740 tỷ đồng. Trung Quốc cho vay 6,5 tỷ USD, gần bằng 60% chi phí đầu tư dự án.
Khi ôm khoản nợ 6,5 tỷ USD bằng tiền Trung Quốc, Việt Nam tự trói chặt mình vào chuỗi cung ứng độc quyền của họ. Phía Trung Quốc cho vay tiền, bắt Việt Nam dùng số tiền đó để thuê nhà thầu, mua sắt thép, tàu xe của Trung Quốc. Dòng tiền chạy một vòng rồi quay về túi “bạn vàng”, để lại cho người dân Việt Nam một món nợ tính bằng Nhân dân tệ cùng gánh nặng trả lãi ròng rã suốt nhiều thế hệ.
Nguy hiểm hơn, tuyến đường sắt kết nối từ biên giới Lào Cai thẳng xuống cảng biển Hải Phòng là một phần của hành lang kinh tế „Một vành đai, Một con đường“. Tuyến đường này tạo ra hành lang vận chuyển hàng hóa từ Trung Quốc ra cảng biển Việt Nam rồi vận chuyển sang Trung Á và châu Âu. Tức là Trung Quốc có lợi ích kinh tế rất rõ ràng. Ở ngoài Biển Đông thì Trung Quốc xây căn cứ quân sự, xâm phạm chủ quyền. Treend đất liền thì giao thông huyết mạch bị rơi vào bẫy phụ thuộc. Mọi tuyên bố của Việt Nam về độc lập, tự chủ chỉ còn là những câu khẩu hiệu mị dân.










