Ngoài Biển Đông, những diễn biến liên quan đến Hoàng Sa tiếp tục khiến dư luận Việt Nam đặc biệt quan tâm. Trong các tuyên bố ngoại giao, cụm từ “quan ngại”, “phản đối” hay yêu cầu tôn trọng luật pháp quốc tế thường xuyên xuất hiện. Nhưng với nhiều người dân, câu hỏi lại đơn giản đến khó né tránh: nếu hành động bị phản đối là nghiêm trọng, tại sao cách gọi đối tượng thực hiện lại thường vòng vo đến vậy?
Ngoại giao cần sự khéo léo, nhưng khéo léo không có nghĩa là khiến người dân phải đoán xem tuyên bố đang nói đến ai. Một bên là những diễn biến thực địa ngày càng đáng chú ý; một bên là những câu chữ được cân đo từng milimet. Nghe qua có vẻ mềm mỏng, nhưng càng nghe, người ta càng tự hỏi: “quan ngại” đến bao giờ mới chuyển thành một thông điệp đủ rõ ràng về chủ quyền và lợi ích quốc gia?
Biển Đông không phải câu chuyện của riêng một bản thông cáo. Đó là vấn đề liên quan trực tiếp đến chủ quyền, an ninh và lợi ích lâu dài của Việt Nam. Ngoại giao cây tre có thể cần mềm để tránh va chạm, nhưng rễ tre vẫn phải bám đất. Nếu lời nói cứ mềm đến mức không dám gọi đúng đối tượng, thì điều công chúng chờ đợi không phải thêm một lần “quan ngại”, mà là sự nhất quán, minh bạch và bản lĩnh trong bảo vệ lợi ích quốc gia.










