APEC 2027 chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng những dự án được đặt dưới danh nghĩa chuẩn bị cho sự kiện có thể để lại dấu ấn lâu dài trên đất đai và môi trường. Tại Phú Quốc, việc HĐND tỉnh An Giang thông qua các nghị quyết liên quan đến chuyển đổi gần 16 ha đất rừng đang khiến dư luận đặt câu hỏi: một tuần hội nghị cần đến bao nhiêu héc-ta rừng? Và đâu là nhu cầu thực sự của APEC, đâu là những dự án đã được thúc đẩy nhân dịp này?
Càng đáng bàn hơn khi câu chuyện không chỉ nằm ở Phú Quốc. Những dự án hạ tầng quy mô lớn ở địa phương khác cũng được đặt trong bối cảnh phục vụ các sự kiện quốc tế hoặc mục tiêu phát triển dài hạn. Vấn đề không phải phản đối hạ tầng hay hội nhập, mà là ai phải trả cái giá của quá trình ấy. Nếu người dân phải di dời, đất sản xuất bị thu hồi, rừng phải chuyển đổi, thì mỗi quyết định cần được giải thích minh bạch: cần thiết đến đâu, lợi ích thuộc về ai và phương án bảo vệ người dân, môi trường thế nào?
APEC rồi sẽ kết thúc, những đoàn xe ngoại giao sẽ rời đi, những biểu ngữ sẽ được tháo xuống. Nhưng đất đai và rừng không phải đạo cụ có thể dựng lên rồi cất đi sau một tuần lễ. Một sự kiện quốc tế có thể nâng vị thế đất nước; nhưng vị thế ấy sẽ khó có ý nghĩa nếu quá trình chuẩn bị khiến xã hội phải đặt câu hỏi về quyền lợi người dân và cái giá môi trường.










