Lại thêm một siêu dự án ngàn tỷ mang tên „Hai Bờ sông Hồng“ được vẽ ra với những lời đường mật về một đô thị văn minh, hiện đại. Nhưng đằng sau lớp sơn bóng bẩy ấy là một chiến dịch giải tỏa chớp nhoáng, triệt hạ, đe dọa trực tiếp đến cuộc sống của hàng triệu cư dân đang an cư lạc nghiệp. Nhìn cái cách chính quyền sốt sắng thu hồi đất, người ta lại rùng mình nhớ về những vết thương chưa bao giờ lành mang tên Thủ Thiêm, Đồng Tâm, Văn Giang hay Vườn Rau Lộc Hưng. Những bi kịch cũ vẫn còn sờ sờ ra đó, nhưng chiếc máy ủi mang tên „lợi ích nhóm“ thì chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại.
Thay vào đó, họ chỉ nhận được những mức đền bù rẻ mạt, rẻ đến mức nực cười so với giá trị thương mại trên trời sau khi đất rơi vào tay doanh nghiệp thân hữu. Để rồi trên nền đất thấm đầy nước mắt của dân nghèo, những khu biệt thự biệt lập, những trung tâm thương mại xa hoa và những sân golf phục vụ cho một nhúm người giàu sẽ mọc lên như một sự mỉa mai cay đắng.
Mọi tiếng nói phản biện, mọi yêu cầu giám sát độc lập của các chuyên gia đều bị ngó lơ. Nếu đây thực sự là dự án vì quốc kế dân sinh, tại sao chính quyền lại sợ sự minh bạch đến thế? Khi một thể chế không chịu thượng tôn pháp luật mà chỉ chăm chăm cấu kết với tư bản để phân lô bán nền, thì cái gọi là „phát triển bền vững“ chỉ là một trò lừa bịp lố bịch nhằm vắt kiệt những nguồn lực cuối cùng của nhân dân!










