Một bộ máy nhà nước càng lớn thì câu hỏi về quyền lực và trách nhiệm càng phải lớn theo. Nếu nguồn lực công ngày càng được dành cho lực lượng Công an, người dân có quyền đòi hỏi một điều rất đơn giản: quyền lực ấy phải đi cùng trách nhiệm giải trình. Bởi tiền ngân sách không phải tiền “trên trời rơi xuống”, mà đến từ thuế và công sức của hàng triệu người dân. Vấn đề vì thế không chỉ là bộ máy lớn đến đâu, mà là quyền lực được kiểm soát như thế nào.
Điều đáng lo không nằm ở việc Nhà nước cần lực lượng bảo đảm an ninh, mà ở nguy cơ quyền hạn ngày càng mở rộng nhưng cơ chế giám sát lại không tương xứng. Nếu một hệ thống vừa có quyền lực lớn, vừa có khả năng tự xử lý sai phạm trong nội bộ, dư luận tất nhiên sẽ đặt câu hỏi: ai giám sát người giám sát? Chống tội phạm là nhiệm vụ của nhà nước; nhưng bảo đảm rằng người thực thi quyền lực cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật lại là nguyên tắc không thể bỏ qua.
Một xã hội an toàn không chỉ được đo bằng số lượng lực lượng hay mức độ quyền hạn của một cơ quan, mà còn bằng niềm tin của người dân vào sự công bằng. Quyền lực càng tập trung thì yêu cầu minh bạch càng cao; ngân sách càng lớn thì trách nhiệm giải trình càng phải rõ. Nếu muốn người dân tin rằng bộ máy đang phục vụ mình, câu trả lời không thể chỉ là thêm quyền lực, thêm ngân sách hay thêm khẩu hiệu. Bởi một “siêu bộ” thật sự không phải là nơi có quyền lực lớn nhất, mà là nơi quyền lực lớn vẫn bị kiểm soát chặt nhất.










