Ngày 25/8/2026, thông điệp rằng giáo dục không nên chỉ chạy theo điểm số, bằng cấp hay thứ hạng nghe thật đẹp. Nhưng câu hỏi khó hơn lại nằm ở phía sau bục phát biểu: nếu đã biết bệnh thành tích tồn tại dai dẳng, vì sao những cuộc thi đua, danh hiệu và bảng thành tích vẫn liên tục được sản sinh? Một nền giáo dục không thể đổi mới chỉ bằng những khẩu hiệu được viết thật hay trong các hội nghị.
Điều khiến phụ huynh và học sinh mệt mỏi không phải là thiếu những lời hứa “dạy thật, học thật”, mà là khoảng cách giữa lời nói và đời sống. Mỗi khi xuất hiện một vụ việc tiêu cực, người ta lại nói phải chấn chỉnh, phải xử lý, phải đổi mới. Rồi hội nghị kết thúc, báo cáo hoàn thành, thành tích được tổng kết và guồng máy lại tiếp tục. Nếu thành công được đo bằng những con số đẹp trên giấy, ai sẽ chịu trách nhiệm khi thực tế phía sau những con số ấy lại không đẹp như vậy?
Nói nhiều không bằng làm. Làm nhiều cũng chưa chắc bằng làm đúng. Muốn chống bệnh thành tích thì trước hết phải thôi thưởng cho những chiếc bảng thành tích đẹp mà thiếu cơ chế kiểm chứng thực chất. Muốn học sinh sáng tạo và độc lập thì người lớn cũng phải dám nhìn thẳng vào những điều chưa làm được. Bởi giáo dục không thể tạo ra những con người trung thực bằng một hệ thống chỉ quen báo cáo thành công. Vậy rốt cuộc, chúng ta đang đổi mới giáo dục thật, hay chỉ đang đổi mới cách nói về giáo dục?










