Một bên là những hệ thống camera ngày càng hiện đại, phủ rộng từ đường phố đến khu dân cư. Một bên là người dân bước vào cơ quan công quyền lại có thể bắt gặp biển “cấm quay phim, chụp ảnh”. Và giờ đây, câu chuyện về việc hạn chế thiết bị điện tử trong phòng xử án tiếp tục khiến nhiều người đặt câu hỏi.
Nghe qua thật khó hiểu: camera càng nhiều, công nghệ càng hiện đại, nhưng quyền ghi hình của người dân lại dường như càng bị giới hạn. Nhà nước có thể sử dụng camera để quản lý giao thông, bảo đảm an ninh và giám sát xã hội. Điều đó có thể có lý do chính đáng. Nhưng nếu người dân muốn dùng điện thoại để ghi lại một sự việc liên quan trực tiếp đến quyền lợi của mình, liệu họ có được quyền làm điều đó?
Đặc biệt, với những phiên tòa được tuyên bố là xét xử công khai, câu hỏi càng trở nên đáng chú ý: “Công khai” có đồng nghĩa với việc người dân được quyền quan sát, ghi nhận và phản ánh những gì diễn ra hay không. Vậy câu hỏi cuối cùng là: Nếu “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” là một nguyên tắc quan trọng, thì tại sao quyền được ghi nhận và giám sát của người dân lại luôn phải đứng trước những giới hạn ngày càng nhiều?










