“Công an phải chính quy, tinh nhuệ, hiện đại” — nghe thì rất mạnh mẽ. Nhưng câu hỏi mà người dân quan tâm hơn là: chính quy để làm gì, tinh nhuệ để phục vụ ai, và hiện đại có đồng nghĩa với việc tiếng nói của người dân phải nhỏ đi? Khi những dự án lớn được triển khai, điều người dân cần không chỉ là những quyết định hành chính được ban xuống, mà còn là sự minh bạch, phương án bồi thường thỏa đáng và nơi tái định cư phù hợp.
Nếu người dân phản đối, chính quyền cần đối thoại. Nếu có khiếu nại, cần giải quyết. Nếu có bất đồng, cần thuyết phục bằng lý lẽ và pháp luật. Chứ nếu câu trả lời cuối cùng luôn là hàng rào, xe chuyên dụng và cưỡng chế, thì rất khó để người dân cảm nhận được chữ “phục vụ”. Công an chính quy không thể chỉ được đo bằng quân số, trang thiết bị hay những khẩu hiệu hào nhoáng.
Bởi một lực lượng mạnh không phải là lực lượng khiến người dân sợ hãi nhất, mà là lực lượng khiến người dân cảm thấy an tâm nhất. Vậy nên, câu hỏi cuối cùng vẫn còn đó: công an chính quy để lo cho dân, hay để dân phải lo sợ?










