Nữ cầu thủ Triều Tiên khóc nấc vì quá xúc động hay vì phản xạ sinh tồn trước Lãnh tụ tối cao?

Bóng đá thế giới vừa chứng kiến một cảnh tượng độc nhất vô nhị, kịch tính và sặc mùi chính trị: Các cô gái vàng của đội tuyển nữ Triều Tiên, những chiến binh vừa làm nên lịch sử trên sân cỏ, đã bật khóc nức nở như những đứa trẻ khi được diện kiến ông Kim Jong-un. Người ta tự hỏi, điều gì có thể khiến những nữ cầu thủ bản lĩnh, từng sút tung lưới các đối thủ sừng sỏ nhất, lại đổ lệ tập thể một cách tức tưởi đến vậy trước một người đàn ông?

Sự thật đằng sau những giọt nước mắt ấy không đơn thuần là niềm vinh dự, mà là đỉnh cao của nghệ thuật sùng bái cá nhân được lập trình hoàn hảo tại Triều Tiên. Ở đất nước này, thể thao chưa bao giờ chỉ là thể thao; nó là nhiệm vụ chính trị, là canh bạc đánh đổi bằng cả danh dự và đôi khi là sự tự do của gia đình họ. Thắng trận thì được phong anh hùng, được Lãnh tụ tối cao ban nụ cười béo tốt; nhưng chỉ cần sẩy chân, viễn cảnh của những trại cải tạo lao động luôn là nỗi ám ảnh vô hình treo lơ lửng trên đầu.

Trong khi cả thế giới ăn mừng chức vô địch bằng champagne và những nụ cười rạng rỡ, thì ở Bình Nhưỡng, thước đo của sự trung thành lại được cân bằng lít nước mắt. Các nữ cầu thủ phải khóc, khóc thật to, thật đau đớn và thành kính để chứng minh rằng hào quang của họ hoàn toàn thuộc về vầng hào quang của gia tộc họ Kim. Đó không chỉ là bóng đá, đó là một vở bi kịch hiện đại, nơi những nhà vô địch thế giới phải quỳ gối chịu ơn một chế độ độc tài, biến những giọt mồ hôi vinh quang thành những giọt lệ của sự phục tùng tuyệt đối!

https://www.facebook.com/share/r/1F4VPJDiS9/