Một kịch bản nghẹt thở và đầy tính châm biếm vừa diễn ra tại Thái Nguyên: Người phụ nữ sinh năm 1988 bỗng dưng bay đứt 5,5 triệu đồng chỉ vì trót „chia sẻ, bình luận“ trên một trang mạng bị gán mác phản động. Nực cười thay, báo chí chính thống khi đưa tin về án phạt lại tuyệt nhiên giấu nhẹm tên trang web, cũng chẳng thèm giải thích cô ấy đã tương tác „độc hại“ ra sao.
Sự thật là nỗi sợ hãi đang được nhân bản một cách có hệ thống. Hãy nhìn lại tháng năm, khi công an Thành phố Huế lập „thành tích“ tóm gọn 45 người chỉ vì họ dám bấm nút bày tỏ cảm xúc, chia sẻ bài viết của những nhà bất đồng chính kiến như Lê Trung Khoa hay Nguyễn Văn Đài. Ở một đất nước mà hiến pháp tự hào cam kết quyền tự do ngôn luận, thì ngoài đời thực, một cái like vu vơ cũng đủ để bạn bị triệu tập lên đồn công an, bị thẩm vấn như một tội phạm quốc gia nguy hiểm.
Người dân không được biết ranh giới của „phản động“ nằm ở đâu, nhưng chỉ cần một nút bấm không vừa mắt chính quyền, họ lập tức trở thành miếng mồi ngon cho các quyết định xử phạt hành chính. Rõ ràng, chiến dịch càn quét này không nhằm bảo vệ „uy tín cơ quan“ như họ rêu rao, mà thực chất là một đòn đả kích bạo ngược nhằm bịt miệng dư luận, biến không gian mạng thành một cái chuồng tư duy, nơi người dân chỉ được phép vỗ tay khen ngợi hoặc im lặng trong sợ hãi!










