Vì sao chính quyền Việt Nam luôn cần đến biểu tượng hư ảo Hồ Chí Minh?

Mỗi năm đến dịp 19/5, guồng quay tuyên truyền lại hoạt động hết công suất để tụng ca một hình tượng siêu phàm, hoàn hảo không một vết xước. Nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật: con người bằng xương bằng thịt mang tên Hồ Chí Minh đã bị bức tử từ lâu, nhường chỗ cho một „biểu tượng hư ảo“ được lắp ghép khéo léo nhằm phục vụ mục đích chính trị. 

Người ta biến ông thành một vị thánh không tì vết, một thực thể „siêu lịch sử“ đứng trên mọi quy luật nhân tính. Mọi câu chuyện, từ đôi dép cao su đến chiếc áo sờn vai, đều được thần thánh hóa thành những giáo điều đạo đức cốt để ru ngủ đám đông và hợp thức hóa độc quyền quyền lực.

Cái rạp xiếc tư tưởng này châm biếm ở chỗ, người ta tôn thờ một cái bóng được cắt gọt theo ý chí của đảng trị, chứ không phải một nhân vật lịch sử với những sai lầm và toan tính phe phái. Việc thánh hóa Hồ Chí Minh đã biến không gian văn hóa Việt Nam thành một sàn diễn của sự sùng bái cá nhân mê muội. Bản chất của trò chơi kiến tạo này là gì? Đó là tước đoạt khả năng tư duy phản biện của người dân, buộc họ phải quỳ gối trước một hào quang nhân tạo. Đã đến lúc phải rạch toang bức màn huyền thoại hóa, trả ông về đúng vị trí một chính trị gia đầy thực dụng, thay vì tiếp tục dùng một xác ướp biểu tượng để giam cầm tâm thức của cả một dân tộc trong sự phục tùng vô điều kiện.

https://www.facebook.com/share/p/1KJD7AJcaB/