Tô Lâm: “Nhà Dân Chủ” theo cách nói mỉa mai

Có những lời khen nghe qua tưởng là ca ngợi, nhưng đọc kỹ lại thấy… lạnh sống lưng. Một nhận định cho rằng trong các đời Tổng Bí thư, người viết đánh giá cao nhất thời Tô Lâm về khả năng “chuyển đổi dân chủ hóa Việt Nam”. Lý do? Chỉ cần ông tiếp tục duy trì “tốc độ gia tăng độc tài hóa” như hiện nay. Một câu nói ngắn, nhưng đủ khiến người đọc phải dừng lại vài giây. Bởi nếu đây là lời khen, thì quả thật là một kiểu khen rất đặc biệt: càng tập trung quyền lực, càng được xem là đang tiến gần đến dân chủ!

Nhưng chính nghịch lý ấy mới là điều đáng bàn. Trong tranh luận chính trị, dân chủ thường gắn với minh bạch, kiểm soát quyền lực, trách nhiệm giải trình và không gian cho những tiếng nói khác biệt. Còn khi quyền lực ngày càng tập trung, tiếng nói phản biện bị thu hẹp và xã hội dân sự gặp nhiều giới hạn, thì việc gọi đó là “dân chủ hóa” rõ ràng mang màu sắc mỉa mai. 

Bởi dân chủ không phải là một chiếc áo có thể khoác lên bất kỳ chính sách nào. Càng không phải là một danh hiệu có được chỉ bằng cách lặp lại từ “dân chủ”. Và nếu một ngày nào đó người ta phải dùng hai chữ “dân chủ” để mỉa mai một thời kỳ được cho là ngày càng tập trung quyền lực, thì có lẽ điều đáng suy nghĩ không nằm ở câu nói. Mà nằm ở thực tế khiến câu nói ấy trở nên có sức nặng.

https://www.facebook.com/share/p/1ETYKKwncn/