Một nghịch lý cay đắng đến nực cười đang diễn ra: chúng ta có nhà, có cửa, có những mảnh vườn thấm đẫm mồ hôi nước mắt, nhưng trên danh nghĩa pháp lý, ta lại chẳng sở hữu một tấc đất nào! Khái niệm „đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý“ thực chất là một vở kịch ngôn từ đỉnh cao, nơi người dân được trao cho cái danh hiệu „làm chủ“ hờ, còn quyền định đoạt thực tế lại nằm trong tay một „địa chủ thời đại mới“.
Khi quyền lực tập trung tuyệt đối, ranh giới giữa một công dân tự do và một nông nô hiện đại bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Ta còng lưng cày cuốc, tích góp cả đời để mua một mảnh đất, nhưng chỉ cần một quyết định „thu hồi vì lợi ích chung“ với giá đền bù bèo bọt, ta lập tức trở thành kẻ trắng tay, ngơ ngác đứng nhìn những tòa chung cư cao cấp mọc lên trên mảnh đất tổ tiên.
Người nông dân xưa sợ địa chủ cướp ruộng, người dân nay sợ quy hoạch vu vơ. Chúng ta tự hào có chủ quyền, nhưng thực chất đang phải „thuê“ lại chính mảnh đất quê hương mình với những rủi ro lơ lửng trên đầu. Bản chất của sự thật này là một đòn đả kích trực diện vào ảo tưởng „làm chủ“: khi bạn không có quyền sở hữu tối thượng đối với nơi mình ở, bạn mãi mãi chỉ là một kẻ ở trọ kiếp này trên chính đất nước mình!










