Việc Chính phủ Việt Nam ban hành Nghị định số 174/2026 có hiệu lực từ ngày 1/7 vừa qua, đang tạo ra một bầu không khí sợ hãi và dấy lên những lo ngại sâu sắc về tình trạng bóp nghẹt quyền tự do thông tin tại Việt Nam.
Theo Điểm a Khoản 01 Điều 95 của văn bản này đã cho phép cơ quan chức năng mạnh tay xử phạt các hành vi đăng tải hoặc chia sẻ thông tin bị coi là sai sự thật, xuyên tạc hay xúc phạm uy tín tổ chức.
Tuy nhiên, một thực tế đáng báo động là trước khi Nghị định này chưa chính thức có hiệu lực, một chiến dịch càn quét quy mô lớn đã được lực lượng Công an các địa phương cấp tập triển khai, tạo nên một tiền lệ pháp lý vô cùng nguy hiểm.
Theo truyền thông nhà nước công bố, tính đến ngày 20/5/2026, Công an Thành phố Huế đã triệu tập làm việc với 45 người. Trong khi đó, tính đến ngày 24/6, Công an Thành phố Đà Nẵng đã lập danh sách hơn 100 người, và xử lý 79 trường hợp đồng thời tiếp tục truy quét những người còn lại.
Đây mới chỉ là số liệu công khai tại 2 thành phố ở khu vực Miền Trung trong cả nước. Điều đó đã phản ánh quy mô sâu rộng của chiến dịch kiểm soát quyền tự do thông tin của người dân trên không gian mạng.
Theo giới quan sát quốc tế, tính chất nguy hiểm của Nghị định 174 nằm ở sự mơ hồ, thiếu minh định trong các khái niệm pháp lý cốt lõi.
Việc chính quyền Việt Nam không làm rõ thế nào là thông tin “sai sự thật” hay “xuyên tạc” vô tình trao cho lực lượng công an quyền tự ý suy diễn và áp đặt định kiến chủ quan để quy kết tội danh.
Minh chứng rõ nhất cho sự lạm quyền này là việc công an nhiều địa phương trên cả nước đã tiến hành xử lý cả những cá nhân có hành vi “tương tác” với các trang mạng của ông Lê Trung Khoa, đã cho thấy cơ quan chức năng đang vượt mặt luật pháp.
Đứng trước gọng kìm ngột ngạt này, công chúng Việt Nam đang bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan. Họ đang phải tự bảo vệ mình trước làn sóng kiểm duyệt độc đoán.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










