Khi người dân buộc phải dùng xăng E10 vì không còn lối thoát

„Toàn dân đã đồng thuận chấp nhận xăng E10!“—lời phát biểu hùng hồn của vị quan chức nào đó nghe thật mát lòng mát dạ, cứ như thể một cuộc trưng cầu dân ý vừa diễn ra thành công rực rỡ. Nhưng hỡi ôi, nhìn vào thực tế, người ta mới ngã ngửa trước một sự thật đầy châm biếm: Dân không „chấp nhận“ thì đổ bằng niềm tin, khi mà trên khắp dải đất hình chữ S, mọi sự lựa chọn khác đã bị xóa sổ một cách triệt để!

Đây không phải là sự đồng thuận của thị trường, mà là đỉnh cao của nghệ thuật „độc quyền cưỡng bức“. Người tiêu dùng bị tước đi quyền lựa chọn cuối cùng, buộc phải bơm thứ nhiên liệu sinh học mà họ vẫn đầy hoài nghi vào những chiếc xe chạy bằng mồ hôi nước mắt. Trạm xăng giờ đây chỉ còn duy nhất một cấu hình, một mức giá, và một thông điệp ngầm: „Mua hoặc đi bộ!“.

Bản chất của sự đồng thuận này là gì, nếu không phải là việc ép người dân vào thế kẹt? Thay vì thuyết phục bằng chất lượng và giá cả cạnh tranh, người ta chọn cách nhanh nhất là „bóp nghẹt“ các dòng xăng truyền thống. Một nền kinh tế thị trường lành mạnh không bao giờ dung túng cho kiểu „độc diễn“ đầy áp đặt như vậy. Đừng lấy sự cam chịu của người dân ra để tô hồng cho một chính sách độc quyền!

https://www.facebook.com/share/p/1DtJWtv2LM/