Gánh nặng trăm đường đè nặng lên vai người dân thấp cổ bé họng

Người dân không phải đang vươn mình, mà là đang oằn mình đến mức muốn gãy xương sống để sinh tồn. Ôi, cái định nghĩa về sự tiến bộ mới kỳ lạ làm sao! Siêu dự án mọc lên như nấm, mang theo những tiếng kêu oán thán của dân oan mất nhà, mất đất, thậm chí cả nơi an nghỉ của tổ tiên cũng bị xới tung để dọn đường cho những lợi ích nhóm.

Từ giọt xăng đi làm đến dòng điện thắp sáng, tất cả đều bị bóp nghẹt bởi những chiếc túi không đáy mang tên doanh nghiệp nhà nước. Lỗ thì bổ đầu dân, lãi thì giấu biệt. Đã thế, chiếc thòng lọng quyền lực ngày càng siết chặt khi lực lượng công an được trao quyền hạn bao trùm, can thiệp thô bạo vào mọi ngóc ngách của đời sống.

Người dân làm gì cũng sợ hãi, mở miệng là đối diện với rủi ro chế tài, thì hai chữ „làm chủ“ chỉ còn là một thứ trang sức xa xỉ trên các văn bản nghị quyết. Một đất nước không thể vươn mình lên cao khi đôi chân của hàng triệu người dân đang bị chôn vùi trong sự bất công và nỗi lo sợ cơm áo gạo tiền!

https://www.facebook.com/share/p/1EsrLBFomk/