Dự án sân bay Gia Bình – Nỗi đau tột cùng của những người dân mất đất

Trên các mặt báo chính thống, dự án sân bay Gia Bình hiện lên như một kỳ tích hạ tầng, một biểu tượng tự hào cho tương lai bay cao bay xa của đất nước. Nhưng hỡi ôi, tiếng động cơ phản lực chưa vang lên thì tiếng lòng của người dân mất đất đã đổ vỡ tan tành! Thật mỉa mai thay cho cái gọi là „phát triển“ khi những ngôi thánh đường linh thiêng, những đền chùa cổ kính — nơi trú ngụ tinh thần duy nhất của bao thế hệ — bị san phẳng không thương tiếc để nhường chỗ cho đường băng và bê tông nguội lạnh.

Sự thật trần trụi là chính quyền chỉ biết đếm các dự án bằng tiền, bằng diện tích, chứ chưa bao giờ đo lường được khoảng trống hoác trong lòng người già, trẻ nhỏ khi ký ức đời người bị máy xúc ủi bay chỉ trong một nốt nhạc. 

Đền bù vài cọc tiền rồi đuổi dân đi, gọi đó là „vì lợi ích quốc gia“, nhưng lại quên mất bài học tối thiểu từ các nước văn minh: Muốn đất nước cất cánh, trước hết phải biết tôn trọng thánh địa tinh thần và thương lấy dân mình. Sự phát triển mà tước đoạt sạch sành sanh niềm tin, biến lòng dân thành vùng trắng ký ức thì đó không phải là tiến bộ, mà là sự tàn nhẫn được nhân danh tương lai!

https://www.facebook.com/share/p/1GmdoTauyi/