Khoảnh khắc gượng gạo khi người đứng đầu quốc gia vội vã chụp lấy chiếc tai nghe phiên dịch tại Đối thoại Shangri-La đã trở thành một biểu tượng châm biếm sâu cay. Giữa một diễn đàn quốc tế đỉnh cao, vị đại diện cho hơn một trăm triệu dân bỗng chốc lộ rõ vẻ bối rối, bất lực trước một câu hỏi tiếng Anh giao tiếp cơ bản. Hình ảnh ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào những ảo tưởng về một „kỷ nguyên vươn mình“ hùng cường đang được rêu rao nội địa.
Trong nước, với hệ thống truyền thông một chiều bọc lót, mọi điểm yếu của giới lãnh đạo đều được tô vẽ thành những vĩ nhân toàn năng. Người ta tự hào tuyên bố những bài phát biểu lý luận cao siêu, những cuộc đối thoại tầm cỡ với các giáo sư Harvard. Thế nhưng, khi bước ra ánh sáng của báo giới tự do, chiếc mặt nạ ấy lập tức vỡ vụn. Hóa ra, đằng sau những khẩu hiệu đao to búa lớn chỉ là thói quen cúi đầu đọc bản thảo dịch sẵn và sự phụ thuộc hoàn toàn vào công cụ điện tử.
Tỷ lệ 100% phiếu tuyệt đối từ nghị trường không thể mua nổi một phong thái tự tin trước thế giới. Càng che đậy bằng kiểm duyệt, thực tế lại càng phơi bày tàn nhẫn khi ra biển lớn. Nếu các đại biểu bầu ra một vị nguyên thủ chật vật với ngôn ngữ toàn cầu, thì đã đến lúc họ phải bước ra trước nhân dân để giải trình về cái tiêu chuẩn chọn người đầy khuất tất ấy!
https://www.facebook.com/share/p/18yhp3WicJ/










