Không phải Đại tướng Phan Văn Giang: Ai đang giữ vai trò trụ cột của phe Quân đội?

Sau Đại hội XIV, khi dư luận vẫn đổ dồn sự chú ý vào Phó Thủ tướng – Bộ trưởng Quốc phòng Phan Văn Giang, thì giới quan sát chính trị lại đang nhìn thấy một “điểm tựa” khác âm thầm nhưng quyết liệt hơn trong việc duy trì bản sắc của phe Quân đội. 

Đó chính là Đại tướng Nguyễn Tân Cương, Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhất là, trong một hệ thống chính trị khi phe Công an đang có xu hướng lấn át “pháo đài” vững chắc của phe Quân đội trên mọi phương diện. 

Tướng Nguyễn Tân Cương hiện lên như một vị trí phòng thủ cuối cùng, đại diện cho khối tác chiến và nỗ lực bảo vệ tính tự trị tuyệt đối của phe Quân đội trước sức ép từ phía Công An.

Khác với sự mềm mỏng thường thấy của những chính khách quân sự, Đại tướng Nguyễn Tân Cương mang phong cách của một tướng lĩnh trận mạc, ưu tiên sức mạnh quốc phòng và kỷ luật sắt thay vì các trò chơi chính trị phức tạp trong chính trường. 

Với vị thế đặc biệt quan trọng bởi ông Nguyễn Tân Cương nắm giữ quyền lực thực thụ, và trực tiếp điều hành trực tiếp các quân binh chủng và lực lượng tác chiến trong toàn quân. 

Do đó, đối với ông Tô Lâm và phe Công an đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lúc này, ông Cương được xem là một đối trọng “cứng đầu” khó lay chuyển. 

Sự quyết liệt của Đại tướng Nguyễn Tân Cương, thể hiện rất rõ trong việc bảo vệ các đặc quyền truyền thống của Bộ Quốc phòng, từ tình báo quân sự, công nghệ quốc phòng cho đến các Tập đoàn Kinh tế Quân đội.

Theo giới phân tích quốc tế, điều đó đã tạo ra một rào cản tự nhiên, ngăn chặn nỗ lực can thiệp sâu của phe Công An vào những lĩnh vực vốn được coi là “vùng cấm” của phe Quân đội bấy lâu nay.

Chưa hết, sự mâu thuẫn giữa hai khối quyền lực hàng đầu này không chỉ dừng lại ở vấn đề ngân sách mà còn nằm ở sự khác biệt sâu sắc về tư duy quản trị quốc gia. 

Trong khi phe Công an dưới sự dẫn dắt của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tập trung toàn lực vào an ninh nội chính, kiểm soát xã hội và sử dụng chiến dịch “đốt lò” để tiếp tục thanh lọc nhân sự trong nội bộ Đảng. 

Theo giới quan sát quốc tế, ông Cương được xem là người bảo vệ tính tự tôn của Quân đội, kiên quyết không để các cuộc điều tra từ các cơ quan chức năng của Đảng và Nhà nước xâm nhập sâu vào nội bộ, thay vào đó là duy trì hệ thống tòa án và quân pháp độc lập. 

Chính thái độ này đã biến Đại tướng Nguyễn Tân Cương, thành một nhân vật “khó chịu“ đối với phe Công an ninh, vốn đang muốn kiểm soát quyền lực toàn diên trên mọi mặt trận.

Đây chính là lý do vì sao sau Đại hội Đảng khóa XIV, vị thế của ông Nguyễn Tân Cương trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Nhất là khi trong Bộ Chính trị các nhân vật xuất thân từ ngành công an đang chiếm ưu thế áp đảo.

Vì thế, sự hiện diện của một tướng lĩnh tác chiến không thỏa hiệp như ông Cương vừa là chỗ dựa cho giới tướng lĩnh, sĩ quan, vừa là mục tiêu của các áp lực chính trị để buộc tướng Cương phải rời ghế Tổng Tham mưu trưởng. 

Giới quan sát nhận định rằng, bất kỳ động thái nào nhằm thay thế hoặc đẩy ông Cương về “hưu sớm” đều có thể dẫn đến những phản ứng ngầm mạnh mẽ từ phe Quân đội. 

Bởi lẽ, trong tâm thức của giới tướng lĩnh Quân đội, ông Cương không chỉ là một lãnh đạo cấp cao mà còn là biểu tượng cho sự liêm chính và vị thế độc lập của lực lượng Quân Đội Nhân dân Việt Nam trước xu hướng an ninh hóa toàn diện bộ máy nhà nước.

Nói tóm lại, Đại tướng Nguyễn Tân Cương chính là nhân vật then chốt quyết định liệu phe Quân đội có giữ được vị thế chính trị truyền thống, hay sẽ bị đẩy lùi vào hậu trường để trở thành một lực lượng hỗ trợ cho bộ máy an ninh của ông Tô Lâm. 

Vì thế, tương lai của phe Quân đội trong kỷ nguyên mới, vì thế, đang phụ thuộc rất lớn vào bản lĩnh của vị Đại tướng cầm quân này.

Trà My – Thoibao.de