Nhất thể hóa hay ‘gom quyền’: Tô Lâm có đang đi theo con đường của Tập Cận Bình?

Nghe thì giống, nhưng liệu có thật sự giống? Khi một người nắm cả hai chức danh cao nhất, người ta dễ liên tưởng đến mô hình Trung Quốc. Nhưng nếu ở Bắc Kinh, quyền lực có thể kéo dài không giới hạn, thì tại Hà Nội, mọi thứ vẫn được bọc trong lớp vỏ “tập thể lãnh đạo”. Theo Carl Thayer, đây là kiểu “primus inter pares” — đứng đầu, nhưng chưa chắc đứng trên.

Sự châm biếm nằm ở chỗ: vừa nói cân bằng quyền lực, vừa chứng kiến quyền lực dần hội tụ. Một bên là cơ chế kiểm soát từ Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương; bên kia là thực tế chính trị nơi người nắm nhiều chức vụ có lợi thế rõ rệt trong việc định hình cuộc chơi. Không cần sửa hiến pháp, quyền lực vẫn có thể “mở rộng mềm” qua ảnh hưởng và liên minh.

Việc so sánh với Tập Cận Bình có thể là khập khiễng, nhưng cũng không phải vô cớ. Câu hỏi không phải là hôm nay có giống hay không, mà là ngày mai sẽ khác đến mức nào. Khi quyền lực tập trung nhưng vẫn mang danh “tập thể”, ranh giới giữa kiểm soát và hợp thức hóa trở nên mong manh. Và trong chính trị, điều nguy hiểm nhất không phải là quyền lực lớn—mà là quyền lực lớn nhưng khó gọi tên.

https://www.facebook.com/share/p/1KcsmYbie8/