Dấu ấn của Nông Đức Mạnh nằm ở việc không chặn cải cách.

Trong một hệ thống vốn quen với sự dè dặt, đôi khi điều gây chú ý nhất lại không phải là hành động, mà là… sự im lặng đúng lúc. Nông Đức Mạnh – người đứng đầu Quốc hội một thời – không được nhắc đến như một nhà cải cách, nhưng lại được nhớ tới vì đã không chặn lại những thay đổi cần thiết. Nghe qua tưởng như lời khen, nhưng càng ngẫm càng thấy chua chát.

Bởi lẽ, trong một bộ máy mà mỗi bước tiến đều phải “xin ý kiến”, thì việc không ngăn cản đôi khi đã là một dạng “đột phá hiếm hoi”. Điển hình là quyết định truyền hình trực tiếp các phiên chất vấn – một việc tưởng chừng hiển nhiên ở nhiều nơi, nhưng từng bị cân nhắc đến mức muốn ghi hình rồi biên tập lại cho “an toàn”. Khi cánh cửa phát sóng trực tiếp mở ra, nghị trường lần đầu trở thành không gian mà người dân có thể nhìn thấy, nghe thấy – không qua lớp lọc.

Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: một thay đổi mang tính minh bạch như vậy lại được xem là dấu ấn lớn… chỉ vì trước đó, nó có thể đã không được phép xảy ra.

Vậy nên câu hỏi còn lại là: khi “không cản trở” đã đủ để tạo dấu ấn, thì tiêu chuẩn cho cải cách thực sự đang ở đâu? Và liệu sự tiến bộ đó là bước tiến, hay chỉ là khoảng lặng giữa những lần trì hoãn?

https://www.facebook.com/share/v/1SiEsVXxFT/G