Uy Tín Lãnh Đạo – Niềm Tin Hay Nỗi Khiếp Sợ Của Dân?

“Chọn mặt gửi vàng” – lời dạy xưa nghe giản dị mà thấm thía. Nhưng có lẽ đến nay, “vàng” đã thành thứ gì đó khó định nghĩa hơn: vừa nặng gánh kỳ vọng, vừa nhẹ tênh trách nhiệm. Trước thềm bầu cử, lời kêu gọi chọn người “uy tín nhất” vang lên như một lời hứa. Nhưng dân tự hỏi: uy tín đo bằng điều gì – lời nói, hành động, hay… những con số trong các vụ việc?

Nhiệm kỳ qua, không thể nói là không “nỗ lực”. Có những thứ đã làm rồi thì tiếp tục làm mạnh hơn, có những thứ chưa làm thì cũng nhanh chóng “triển khai”. Những con số tăng lên không chỉ ở chỉ tiêu, mà còn ở quy mô sai phạm – từ nhỏ lẻ đến những vụ khiến người ta phải tròn mắt. Nếu đó là thước đo, thì quả thật “uy tín” đã… phát triển vượt bậc.

Không chỉ vậy, sự “sáng tạo” cũng đáng nể. Những khoản phí mới, những quy định mới, những cách thu mới – tất cả đến nhanh đến mức dân chưa kịp hiểu thì đã phải chấp hành. Có người nói vui: cán bộ không chỉ làm điều dân cần, mà còn làm cả điều dân chưa kịp nghĩ. Chỉ tiếc, kết quả thường là tiếng thở dài nhiều hơn nụ cười.

“Uy tín” kiểu ấy khiến dân không chỉ tin – mà còn sợ. Sợ những quyết định bất ngờ, sợ những gánh nặng vô hình, sợ cả những điều tưởng chừng vô lý nhưng lại rất thật. Và khi niềm tin dần nhường chỗ cho nỗi lo, câu hỏi còn lại là: uy tín ấy đang kéo dân lại gần, hay đẩy họ đi xa hơn?

Tuấn Nghĩa – Thoibao.de