Tháng 1/2026, không ít người từng đặt cược vào khả năng Đại tướng Phan Văn Giang bước lên vị trí cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam. Một Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, quân hàm đại tướng, bề dày trận mạc và chính trường – nghe qua tưởng như hội đủ “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Nhưng rốt cuộc, điều đó đã không xảy ra. Ông chỉ tái cử ủy viên Trung ương và nhiều khả năng tiếp tục giữ ghế Bộ trưởng.
Trong khi đó, Tô Lâm – xuất phát điểm là Bộ trưởng Bộ Công an – lại trở thành người đứng đầu đảng. Cùng là hai trụ cột quyền lực, cùng đứng ở đỉnh cao hệ thống, vì sao lối rẽ cuối cùng lại khác nhau?
Có thể câu trả lời nằm ở “cơ hội”. Nhưng cơ hội ấy không tự nhiên rơi xuống như quả táo chín. Nó xuất hiện giữa những biến động, những khoảng trống quyền lực và những khoảnh khắc mà chỉ ai đủ nhanh, đủ quyết liệt mới có thể chớp lấy. Diễn biến chính trường cho thấy Tô Lâm đã tận dụng triệt để thời khắc ấy, biến thời cơ thành bệ phóng.
Vậy “cơ hội” đó thực sự là gì – một cánh cửa bất ngờ mở ra, hay một bàn cờ được sắp xếp tinh vi mà chỉ một người kịp bước vào đúng ô quyết định?
Hương Khuê – Thoibao.de










