3 đời Bộ trưởng cùng một xuất thân: Cái giá của chính trị hóa ghế lãnh đạo Giáo dục

Ngành giáo dục Việt Nam trong hơn một thập kỷ qua đã trở thành tâm điểm của những cuộc thử nghiệm cải cách tốn kém nhưng mang lại kết quả được đánh giá là yếu kém nhất trong lịch sử. 

Từ thảm họa thay sách giáo khoa, đến áp lực thi cử cho tới sự băng hoại đạo đức học đường, hệ thống Giáo dục và Đào tạo đang bộc lộ những vết rạn nứt không thể che đậy. Đây là lý do đã khiến hệ thống Giáo dục Việt Nam không thể vươn mình.

Hơn nữa, khi cả ba đời Bộ trưởng gần đây nhất như: Phùng Xuân Nhạ, Nguyễn Kim Sơn và mới nhất là Quyền Bộ trưởng Hoàng Minh Sơn, đều đi lên từ ghế Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội. 

Với những báo cáo thành tích hào nhoáng đã biến các chính sách của Bộ Giáo dục xa rời thực tế đời sống. Đây là biểu hiện của một nền quản trị “cận huyết”, nơi sự trung thành với thể chế quan trọng hơn tầm nhìn đổi mới. 

Cuối cùng, không thể bỏ qua yếu tố chính trị phe phái và chủ nghĩa đồng hương đang trỗi dậy mạnh mẽ. 

Việc 2 trong 3 vị Bộ trưởng Giáo dục gần đây có cùng quê quán Hưng Yên – là thủ phủ quyền lực của Kỷ nguyên mới, đã càng củng cố nghi vấn về việc các ghế lãnh đạo đang được sử dụng như một quân bài để củng cố vị trí độc tôn của người đứng đầu của Đảng. 

Khi xuất xứ lý lịch, và mối quan hệ trở thành bệ phóng cho sự thăng tiến của bộ máy lãnh đạo cấp cao, thì tài năng và tâm huyết mong muốn cống hiến thực sự sẽ bị gạt sang một bên. 

Hệ quả là, ngành giáo dục Việt Nam đang phải trả giá bằng niềm tin của cả một thế hệ, khi những người cầm lái không được chọn bởi năng lực chuyên môn mà bởi nhu cầu từ bàn cờ quyền lực.

Theo giới chuyên gia Giáo dục, sự thật hiện ra rõ ràng: không một hệ thống giáo dục nào có thể phát triển nếu nó vẫn bị nhốt trong những toan tính phe phái và tư duy cục bộ của một nhóm lãnh đạo xa dân.

Hồng Lĩnh – Thoibao.de