„Kỷ Nguyên Vươn Mình“ Hay Kịch Bản „Vặt Lông Đến Tận Da“?

Một người bị phạt 7,5 triệu chỉ vì câu “Công Lý chỉ là diễn viên hài” – nghe như chuyện cười, nhưng hóa ra lại là trò mở màn cho một vở kịch khác: vở kịch gieo sợ hãi trên mạng. Không phải họ “không hiểu” câu chữ đa nghĩa, mà họ cố tình giả vờ ngây thơ để biến ngôn từ thành vũ khí: hôm nay bạn nói về nghệ sĩ, ngày mai họ bảo bạn nói về “công lý”, và kẻ thắng luôn là người được quyền giải thích.

Cái hay (và độc) nằm ở chỗ: họ không cần bạn phạm luật, chỉ cần bạn khiến họ khó chịu. Và họ bịt miệng không bằng lý lẽ, mà bằng ví tiền. 7,5 triệu với dân lao động đủ để biến bàn phím thành thứ phải cân đo đong đếm trước khi bấm.

Rồi từ đó, mạng xã hội được “nâng cấp” thành nhà tù kỹ thuật số: mỗi cú like, mỗi câu bâng quơ đều có thể bị soi như chứng cứ. Mục tiêu chẳng phải danh dự của ai, mà là dập tắt thứ nguy hiểm nhất với quyền lực: tư duy phản biện và tiếng cười châm biếm. Khi một ẩn dụ cũng có thể thành tội, thì sự phục tùng đã được số hóa xong.

Chân dung lãnh đạo

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02qMo36ECRQ3GntCauQcScnT1rsL2tBngQ24j81TVy3tCVXvbN74bfFwEdm2F4ai6fl&id=61576630523141