Con số 100% tán thành cho danh sách bảy nhân sự chủ chốt tại hội nghị hiệp thương được nhiều người nhìn như biểu hiện của kỷ luật sắt. Nhưng trong một hệ thống luôn tồn tại khác biệt lợi ích, sự đồng thuận tuyệt đối thường gợi cảm giác về những thỏa thuận ngầm phía sau hậu trường. Đó có thể là “hợp đồng đình chiến” tạm thời để giữ ổn định bề mặt, hơn là sự thống nhất thực chất về đường hướng.
Điểm gây chú ý là hai vị trí hành pháp then chốt – Thủ tướng và Chủ tịch nước – vẫn chưa được định danh. Khoảng trống này làm dấy lên suy đoán về thế giằng co giữa các nhóm lợi ích quanh “chiếc ví quốc gia”, nơi quyền lực kinh tế và phân bổ nguồn lực tập trung. Việc sắp xếp các vị trí lập pháp, kiểm tra, tổ chức có thể là bước dựng “vành đai an toàn”, trong khi mặt trận điều hành còn để ngỏ vì chưa phân thắng bại.
Sự im lặng đồng loạt trước những câu hỏi lớn về minh bạch và kiểm soát quyền lực khiến không gian phản biện trở nên mờ nhạt. Khi mọi cánh tay đều giơ lên, bề mặt ổn định có thể che giấu những rạn nứt bị nén chặt. Khoảng trống quyền lực vì thế vừa là tín hiệu bế tắc, vừa tiềm ẩn rủi ro: nếu thỏa thuận ngầm lung lay, “ghế nóng” có thể trở thành ngòi nổ cho những va đập dữ dội hơn trong nội bộ.










